Chơi tennis: Một biểu hiện của sức khỏe

Thảo luận trong 'Những chia sẻ về tennis & cuộc sống' bắt đầu bởi oro, 15/10/11.

  1. tieutien

    tieutien New Member

    Đăng ký:
    21/5/16
    Đã được thích:
    0
    [​IMG]

    Lại một bài viết của một người rất thấu hiểu và yêu tennis – Steve Tignor – Có đôi lúc trong đời, khi mà sức khỏe và bệnh tật không cho phép ta được chơi môn thể thao ta yêu thích. Đừng đợi đến lúc đó mới thấm thía hết những gì người viết muốn truyền tải...

    Mùa hè đã đến Brooklyn vào cuối tuần rồi. Kéo theo sự trở lại của ánh nắng và độ ẩm và được dự báo là rất nhiều mưa. Đây là tin xấu tại câu lạc bộ quần vợt của tôi, nơi giải đấu thường niên cuối năm của chúng tôi sẽ diễn ra vào bốn ngày cuối tuần tháng chín, điều này có thể làm gián đoạn giải đấu như ở giải Mỹ mở rộng. Nhưng không giống như mùa hè hàng năm, năm nay thời tiết lại khô ráo một cách bất ngờ. Điều đó có nghĩa là vào ngày Chủ nhật, tôi sẽ chơi một vài set tennis với một người bạn, và sau đó xem một số trận thi đấu. Trận đấu tôi xem là ở trình đôi B ở vòng tứ kết. Nó không phải là một trận đấu hấp dẫn nhưng tôi nghĩ luôn có điều gì đáng xem dù ở bất cứ trình độ nào, đó là điều hấp dẫn tôi. Điểm nổi bật trong ngày này là nghe lỏm được một người đang thi đấu hét lên với partner của mình: "Chỉ cần làm đúng những gì tao nói với mày, OK?" Dù sao đi nữa, nó đã được việc vì cặp đôi họ đã chiến thắng.

    Tôi đã không tham gia giải đấu, cả đơn hoặc đôi, và tôi đã không chơi thường xuyên trong những năm qua. Các giải đấu thường hơi quá ở lứa tuổi của tôi. Tôi thích chơi với những người tôi đã biết, ngoài tính cạnh tranh trên sân bóng, còn là bạn bè ngoài xã hội. Vì vậy, vào chủ nhật, trong khi giải đấu đang diễn, tôi đã chơi với một người bạn cũ – partner của tôi ở USTA, Jeff – người đã chuyển ra khỏi thành phố ba năm trước.

    Trong phạm vi câu lạc bộ, Jeff đã vô địch vài lần trước khi chuyển đi, với vợ và hai con nhỏ, từ Manhattan đến Westchester vào năm 2008. Ngay sau khi anh đến đó, anh được chẩn đoán mắc ung thư dạ dày. Anh đã trải qua hóa trị và phải chịu đựng nhiều ca phẫu thuật sau đó do biến chứng. Vào cuối tháng sáu rồi, ông đã trở lại trong bệnh viện với một ca7n bệnh khác. Tại thời điểm đó, ông và bác sĩ của ông đã quyết định thử cách điều trị mới, và anh đã bình phục sau đó. Anh đánh đôi trong giải đấu hạng 4,5 USTA trong vùng của mình mùa hè này, và đi thẳng tới trận chung kết ở giải đơn ở câu lạc bộ mới của mình.

    Jeff đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng cho trận đấu, anh ấy có sự khao khát chiến thắng hơn tôi, anh ta đã không được chạm đến cây vợt trong một thời gian dài. Ngay từ quả bóng đầu tiên, tôi giao bóng mạnh vào góc chữ T và nó đi trở lại thẳng vào tôi. Jeff đã rất nhanh và đều đúng như tôi nghĩ, cú trái tay topspin đẩy tôi tới tận hàng rào thật khó chịu. Về thể chất, điều khác biệt duy nhất của anh là đôi vai hơi mỏng. Do đó, anh không có những cú đánh mạnh, đặc biệt là ở cú giao banh của mình. Tuy nhiên, anh ấy đánh trả lại tất cả mọi đường banh của tôi, kể cả những cú bỏ nhỏ hiểm hóc – có thể sự cạnh tranh của tôi đã giảm sút nhiều, cuối cùng, anh ấy đã không bị hụt hơi sau suốt 90 phút.

    Các thành viên câu lạc bộ đã không thay đổi nhiều kể từ khi Jeff chuyển đi, vì vậy chúng tôi đã bị gián đoạn nhiều lần bởi những người vui mừng khi thấy Jeff trở lại và chơi rất tốt. Ông cũng là một người am hiểu lịch sử quần vợt, vì vậy sau đó chúng tôi nói chuyện về những tay vợt chuyên nghiệp, về những trận đấu và cả những cây vợt gỗ. Tôi đã đề cập đến chuyện liệu anh ấy có từng muốn được ra sân trở lại. Anh gật đầu và mỉm cười và nói, "Vâng, chắc chắn là muốn chứ."

    Ở mặt nào đó, đấy là một câu hỏi ngớ ngẩn của tôi. Anh ấy không chỉ lo lắng về việc liệu anh có chơi quần vợt một lần nữa, anh đã lo lắng nếu anh sẽ không thể nhìn thấy vợ hoặc con của mình một lần nữa. Trở lại với gia đình và công việc của mình đương nhiên là việc quan trọng nhất trong suy nghĩ của anh ấy lúc đó, nhưng cách anh trả lời thì rõ ràng là quần vợt đã đi vào tâm trí của anh ấy. Điều đó làm tôi suy nghĩ khi nhìn thấy anh trên sân, làm tất cả những điều mà một tay vợt phải làm. Không chỉ chạy, canh chỉnh từng cú đánh, sự phối hợp của cả cơ thể và kiểm soát nó. Mọi thứ đều trông rất đơn giản với anh ấy.

    Khoảng thời gian ở giữa đó, những ngày mòn mỏi trong bệnh viện. Jeff đã có một cái nhìn rất lạc quan khi anh đã tự hỏi mình nếu không thể chơi quần vợt một lần nữa, và đó là một cảm giác kì diệu khi anh tìm thấy chính mình trong một trận đơn kéo dài. Nghĩ đến cú backhand của mình, những tiếng cười của bạn bè trên sân.

    Điều này cũng đúng đối với những người chơi môn thể thao khác. Golf, bóng đá, bóng rổ: với những người chẳng may mắc bệnh, họ cảm thấy như họ đang ở một nơi rất xa để có thể trở lại với môn chơi ưa thích của mình. Tất cả các môn thể thao đòi hỏi một mức độ phối hợp mà chúng ta thường xuyên đánh giá thấp, nhưng quần vợt là môn yêu cầu nhiều nhất (có thể tôi thiên vị). Khi tôi nghĩ Jeff sẽ di chuyển sang phải để chuẩn bị tung ra một cú passsing shot. Tôi đã nghĩ rằng anh ấy sẽ đánh dọc dây, vì vậy tôi di chuyển để đoán đường bong ấy trên lưới. Nhưng vào giây cuối cùng, anh ấy lật nó chéo sân, phía sau tôi, giống như cách anh đã làm nhiều lần trong các trận đấu của chúng tôi trong quá khứ. Đó là một cú của riêng anh, mà cơ thể của anh chỉ có thể làm từ trí nhớ.

    Tennis, ngay cả tại một thời điểm như thế, hầu như không tồn tại. Nhưng đối với một người nào đó ở vị trí đó, nó có thể cũng quan trọng, bởi vì nó là biểu hiện của việc bạn đã đến và sống cuộc đời của mình như thế nào. Tennis trong ý nghĩa này có thể dường như là một sự xa xỉ, nhưng trong mớ lộn xộn của nó, trong sự pha trộn vô hình của tâm lý và thể chất, của vẻ yêu kiều và sức mạnh, tốc độ và liên lạc và phối hợp tay mắt, nó cũng có thể trông giống như sự biểu hiện cuối cùng sức khỏe.


    By Steve Tignor 09/27/2011 - 5:48 PM

     
  2. thegioimayruaxe

    thegioimayruaxe New Member

    Đăng ký:
    18/1/16
    Đã được thích:
    1


    thích đoạn này......nhiều cú đánh và chuyển động trong tennis nó lệ thuộc vào việc cơ thể của bạn có làm đc điều đó từ trí nhớ hay không !? điều này là một bản năng vô điều kiện và cũng tạo ra một sự khác biệt ảnh hưởng lớn đến trình độ và lối chơi của một người chơi tennis. Khi bạn quyết định đánh dọc dây ở một tình huống ghi điểm gần như bất ngờ và đẹp mắt, biết đâu trong một tình huống nữa nó lại đc lặp lại vài lần trong trận đấu đó, bạn sẽ xử lý ở những lần thứ 2 và thứ 3 giống lần thứ 1 hay không ? Câu trả lời là chắc chắn người có người không !?
     
  3. Vietkingtravel

    Vietkingtravel Vietkingtravel

    Đăng ký:
    4/6/19
    Đã được thích:
    1
    Đang tập đánh, mong để cải thiện sức khỏe